Bài Ca Cho Mẹ Nấm

1062638679_1711946_5051533_n305download
thơ: Bắc Phong
nhạc: Phan Ni Tấn
hát chung với Ngọc Quỳnh

Xin mời anh mời chị
Lắng nghe bằng trái tim
Bài ca cho Mẹ Nấm
Người phụ nữ bất khuất

Vào tù vì quê hương
Bài ca cho Mẹ Nấm
Người phụ nữ bất khuất
Vào tù vì quê hương

Chị từng bị tạm giam
Chín ngày trong ngục tối
Vì biểu tình chống đối
Bọn chúng chiếm biển Đông

Bọn Trung Quốc bành trướng
Hoành hành chiếm biển Đông
Chị biểu tình chống đối
Vào tù vì quê hương

Ra tù không nao núng
Chị chẳng ngại an toàn
Cho bản thân gia đình
Chị tiếp tục đấu tranh

Chống Cộng quyền bạo tàn
Đòi công lý cho dân oan
Đòi tôn trọng nhân quyền
Đòi bảo vệ biển đảo

Bị công an áp bức
Người phụ nữ can trường
Vẫn cương quyết hy sinh
Vì tổ quốc Việt Nam

Đồng bào biết đến chị
Người anh thư can trường
Thế giới biết đến chị
Người tù nhân lương tâm

Bạn Bè Của Tôi

suytuNhạc và lời: Phan Văn Hưng

Bạn bè của tôi
Là nhân chứng cho cả thế hệ này
Mười thằng bạn thân
Mười con số trong một kiếp trần
Thằng thì đã khuất bỏ mạng rừng xanh
Thằng thì cụt mất cánh tay của anh

Bạn bè của tôi
Từng chiếc lá trong trận bão dân tộc
Tuổi trẻ đôi mươi
Bị lãng phí như cỏ rác thôi
Thằng thật tài ba thì đạp xích-lô
Còn thằng giầu cha là thằng ma cô

Ai thấu cho oan khiên này
Người có lắng nghe tiếng ai than dài
Thuyền nào cứ trôi dạt
Để ai khóc trong cười
Ngổn ngang những bóng đời chẳng thiết ngày mai

Bạn bè của tôi
Đi lây lất trong cuộc sống vô vọng
Từng ngày từng đêm
Mờ đôi mắt vì một miếng ăn
Thằng thì nghèo tơi gục đầu trần ai
Còn thằng làm oai cũng chỉ lay hoay

Bạn bè của tôi
Bị chia cắt theo làn ranh căm hờn
Mười thằng bạn thân
Nào có biết thương và ghét không
Thằng ngụy gần điên nằm tù mục xương
Còn thằng đảng viên sống trong ân hận
Bạn bè của tôi
Bạn bè của tôi
Bạn bè của tôi

Nếu Tôi Là

download
Phan Văn Hưng – Nam Dao

Nếu tôi là một đỉnh núi tuyết đông
Lạnh lùng cô đơn phủ lớp giá băng
Liệu tôi có biết lòng núi vẫn mang chút tình nóng ấm

Nếu tôi là một cành cây xác xơ
Nằm trơ bên ven rừng đã héo khô
Liệu tôi có biết nhựa cây vẫn tuôn những giòng máu ứa

Liệu tôi có biết ai đang ngóng chờ
Và tôi có nghe thút thít trẻ thơ
Liệu tôi có hay chân ai bước trên giòng đời ơ hờ

Nếu tôi vẫn là người trên thế gian
Với tim còn yêu còn vui với buồn
Thì xin cho tôi những ngày tháng ấy trọn với núi sông

Có mơ một ngày
Giấc mơ mỗi ngày
Nghe thoảng trong gió muôn bài tình ca cho mềm băng giá
Có mơ một ngày
Giấc mơ mỗi ngày
Nếu ta là người còn nuôi trái tim chân thật vơi đầy

Nếu tôi là một hành tinh rất xa
Lần sau chân mây vụt bay thoáng qua
Liệu tôi có biết người đang dõi trông trao nguyện ước lớn

Nểu tôi là người bận tâm áo cơm
Về trên xe khuya lặng im phố đêm
Liệu tôi có biết giọng ai trách than trong hồn trống vắng

Liệu tôi có biết ai đang réo thầm
Và tôi có nghe những tiếng buồn câm
Liệu tôi có hay thân ai đã mang dập vùi bao lần

Nếu tôi vẫn là người trên thế gian
Với tim còn yêu còn vui với buồn
Thì xin cho tôi những ngày tháng ấy trọn với núi sông
Nếu tôi vẫn là người trên thế gian
Với tim còn yêu còn vui với buồn
Thì xin cho tôi những ngày tháng ấy trọn với núi sông

Còn Gặp Nhau


cgndownload

thơ: Tôn Nữ Hỷ Khương
nhạc: Võ Tá Hân

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường

Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người

Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa, tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý – lẽ huyền vi
An nhiên tự tại – lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ

Bài Ca Của Gió

tu-do
download
Nhạc và lời: Phan Văn Hưng – Nam Dao

Là tiếng nói của sông của non của rừng
Là tiếng nói của gió trên đại dương
Là tiếng nói của lương tâm tình yêu mỗi con người
Ngày xưa, ngày nay,  ngày mai

Là tiếng nói của anh, của em, của chị
Là tiếng nói loài chim cõi tự do
Là tiếng nói của tim ta tự nhiên như hơi thở
Từng phút từng giây từng giờ

Làm sao ai ngăn cấm cho gió bay phải đợi chờ
Làm sao ai ngăn bước sóng vỡ bờ
Làm sao ai sai khiến muôn con tim phải hững hờ
Làm sao bắt ta quên nỗi mong chờ

Là tiếng nói tuổi Xuân, tuổi Đông, tuổi Hè
Là tiếng nói thành phố tới đồng quê
Là tiếng nói của nhân gian dù sang hay đói nghèo
Được sống, được nói, được yêu

Làm sao ai ngăn cấm cho gió bay phải đợi chờ
Làm sao ai ngăn bước sóng vỡ bờ
Làm sao ai sai khiến muôn con tim phải hững hờ
Làm sao bắt ta quên nỗi mong chờ

Chúng Đi Buôn

download
Phan Văn Hưng – Nam Dao

Chúng đi buôn buôn tước buôn quyền
Chúng đi buôn cho nước đảo điên
Chúng đi buôn buôn núi buôn non
Buôn tủi hờn buôn cả giang sơn

Chúng đi buôn buôn sắc buôn sầu
Chúng đi buôn nước mắt lòng đau
Chúng đi buôn thân xác xanh xao
Buôn đời mình buôn cả thâm sâu

Chúng đi buôn buôn bến buôn bờ
Chúng đi buôn ánh mắt trẻ thơ
Chúng đi buôn tiếng khóc đơn sơ
Cho đời càng gian khổ cam go

Rồi một mai em lên non cao
Trông về xa núi rác ngập sầu
Những thành phố chen chúc bụi nâu
Nơi kiếp người tranh thủ miếng đau

Và lòng em se trong xôn xao
Tim thật chân vỡ lên nghẹn ngào
Kẻ cùng khốn trong kiếp khổ lao
Cũng chính là những người đồng bào

Chúng ăn vuông ăn méo ăn tròn
Chúng ăn to ăn bé cỏn con
Chúng ăn trên ăn dưới ăn ngang
Cho mặc người ai thở ai than

Chúng đi buôn giấy phép văn bằng
Chúng đi buôn công lý với lòng nhân
Chúng đi buôn buôn nghĩa buôn danh
Buôn sự thật buôn cả lương tâm

Chúng ăn chơi xương máu đồng loại
Chúng chơi vui trên kiếp nghèo đói
Chúng chơi sang chơi xấu chơi oai
Chơi như đời không còn ngày mai

Chúng đi buôn chia chác sang giàu
Chúng đi buôn lừa dối gạt nhau
Chúng đi buôn cho mắt thêm sâu
Nỗi khổ này sẽ còn bao lâu

Hai Mươi Năm

download
Phan Văn Hưng – Nam Dao

Hai mươi năm
Đàn trẻ thơ nay đã lớn. Và chàng trai nay đã già
Những người xưa đã nằm xuống. Và rừng núi đã héo nhòa
Hai mươi năm
Người cụt chân trên hè phố. Kẻ quyền uy trong căn nhà
Người nằm rên trong hộ xá. Là người sáng hay đã lòa
Người bỏ thây nơi trùng dương. Mộng nhổ neo trên sóng gầm
Những hồn ma sau hàng kẽm. Những con mắt sâu trừng trừng
Người nằm chết trên núi sông. Người đào sắn trên ruộng đồng
Người lặn lội vẫn đi tìm. Bao con đường dấu quê hương

Hai mươi năm
Những người đi đã về bến. Một vùng quê hương không còn
Những người điên trong ngục khám. Một đoàn quân trong khách sạn
Hai mươi năm
Nhiều kẻ gian trong làng xóm. Người hiền khô mang gông cùm
Kẻ mộng du lên bạo chúa. Người ngồi khóc trên sân chùa
Người hùng xưa nay giàu sang. Một thằng bé đứng trần truồng
Nhìn người qua buôn và bán. Kẻ gian ác đi nghênh ngang
Người già nua có nhớ không. Hay đã quên những mối tình
Người đập đá trên nông trường. Trơ lưng còm cõi gió sương

Hai mươi năm
Những nụ hoa cho người hái. Những thể xác cho ai đày
Một thày cô trong nhà chứa. Gặp trò xưa bỗng khóc òa
Hai mươi năm
Người còn tâm hay còn trí. Lòng sục sôi như vỡ bờ
Đàn lạc giây đã bỏ xó. Còn vọng nghe tiếng nức nở
Người chạy quanh theo thời thế. Ruồi nhặng xanh bu lối về
Mẹ lặng im bên mồ đá. Nào có biết gió thu qua?
Một người đi trong đám ma. Mặc người vui trong xa hoa
Người tù tội trước quan tòa. Chỉ gục đầu giấc mơ xa!

Hai mươi năm
Triệu người đi trong cuộc sống. Mà thể xác như không hồn
Triệu người lao trong cùng khốn. Và buồn vui như bao lần
Hai mươi năm
Người hiền lương dẫu còn sống. Phải cật lưng trong thiên đường
Những vệt nhăn trên vầng trán. Và hòn than nung trong lòng
Người còn yêu hay còn nhớ. Phải vượt qua những bến bờ
Phải tìm sâu trong hồn nước. Những thôi thúc những mong chờ
Người còn tha thiết núi sông. Thì sẽ thấy cơn mưa nguồn
Người lặn lội vẫn đi tìm. Sẽ thấy đường dấu quê hương!

Tiếng Gọi Phố Phường

IMG_1288download
Nhạc: Phan Văn Hưng
theo thơ Đinh Tuấn

Từ quê hương tôi chợt nghe tiếng gọi
Của giống nòi đang quằn quại đau thương
Trăm phố phường vang lên nghìn lời nói
Nói tôi nghe nỗi khổ của dân tôi

Sống lầm than, tại sao phải lầm than?
Bom thôi rơi, tiếng súng cũng im rồi
Sao dân tôi vẫn còn trong đói khổ
Cho nụ cười vẫn chưa nở trên môi

Cho oán hờn đang sôi sục tim tôi
Trong tim anh, và tim của mọi người
Con tim này đạn bom cày không nát
Sẽ quật cường và mãi mãi hiên ngang

Từ quê hương tôi chợt nghe tiếng gọi
Của giống nòi đang phẫn uất vùng lên
Trăm phố phường là nghìn cây đuốc sáng
Sẽ bóp tan dấu vết của bạo tàn

Nếu Có Lời Ru Nào

download
Nhạc: Phan Văn Hưng
Thơ: Đỗ Minh Tuấn

Nếu có lời ru nào
Chỉ ru cho một mắt
Chỉ một mắt ngủ thôi
Còn mắt kia vẫn thức

Nếu người chỉ nửa người
Áo chỉ gài nửa cúc
Vua ngồi chỉ nửa ngai
Dân ăn cơm nửa bát

Gió mát chỉ nửa giường
Mồ hôi rơi nửa hạt
Nói chỉ hé nửa lời
Nhìn chỉ nheo nửa mắt

Tháng chỉ có hai đầu
Vì vầng trăng luôn khuyết
Thế giới vẫn còn nguyên
Trong lời ru đảo điên

Mất đi nửa thân mình
Tất cả còn sống sót
Chỉ riêng lẽ phải kia
Đã biến đi mất rồi

Nếu có lời ru nào
Chỉ ru cho một mắt
Chỉ một mắt ngủ thôi
Còn mắt kia vẫn thức

Nếu anh chỉ nửa lòng
Tình yêu anh nửa trao
Để em đi trọn kiếp
Như chim bay một cánh

Nắng chiếu chỉ nửa vườn
Vòng tay ôm xa lạ
Suối chảy theo nửa giòng
Rừng chỉ treo nửa lá

Sống chỉ có nửa hồn
Và lòng ta tan tác
Hát những nốt vụng vay
Trên đàn cung nửa giây

Mất đi nửa thân mình
Tất cả còn sống sót
Chỉ riêng lẽ phải kia
Đã biến đi mất rồi

Khát

IMG_1204download
Nhạc: Phan Văn Hưng
Ý thơ: Thanh Thảo

Khát một hớp mưa trong lành
Khát một áng mây trong xanh
Khát một ánh mắt thật thà
Khát một trái tim đậm đà
Và ngọn lửa sờ thấy nóng
Không phải lửa ma trơi
Không phải lửa ma trơi

Viết một câu cho một người
Viết một câu cho hai người
Viết nghìn câu cho bao người
Viết trường thiên cho muôn loài
Mà thề sẽ không viết
Một chữ cho kẻ gian
Một chữ cho kẻ gian

Ta tựa như chim trong lồng cô đơn
Như ruộng khô khan đang chờ mưa nguồn
Như người hấp hối mong một thiên đường
Chờ cho giọt nắng rơi trong đêm trường

Ta tựa như cây trong rừng rêu hoang
Như một em bé giữa bọn sói rừng
Như người chết đuối mong chờ con thuyền
Mà vẫn giữ lấy chính tâm vững bền

Nói một tiếng ru nhỏ nhẹ
Nói một tiếng ru vỗ về
Nói một tiếng sao êm đềm
Nói một tiếng ôi rất mềm
Mà tựa như roi quất
Tát vào mặt giả nhân
Tát vào mặt giả nhân

Viết một câu cho một người
Viết một câu cho hai người
Viết nghìn câu cho bao người
Viết trường thiên cho muôn loài
Mà thề sẽ không viết
Một chữ cho kẻ gian
Một chữ cho kẻ gian

Ta tựa như chim trong lồng cô đơn
Như ruộng khô khan đang chờ mưa nguồn
Như người hấp hối mong một thiên đường
Chờ cho giọt nắng rơi trong đêm trường

Ta tựa như cây trong rừng rêu hoang
Như một em bé giữa bọn sói rừng
Như người chết đuối mong chờ con thuyền
Mà vẫn giữ lấy chính tâm vững bền

Đòi Quyền Yêu Thương

yeuthuong1
download
Nhạc và lời: Phan Văn Hưng & Nam Dao

Ngọn gió lớn đã thổi qua địa cầu người ơi
Thổi sạch những u ám trên trần gian
Ngọn triều dâng đã tràn qua biển động người ơi
Gội sạch những vết thương và dối gian

Ngày mới đã lên trên non cao hỡi người
Và nắng sẽ xóa tan thương đau
Triệu người đang ngóng bình minh trở lại để cùng
Đòi lại quyền sống như một con người

Đòi thương rất nhiều, đòi tiếng nói thân yêu
Đòi câu thái hòa, đòi bao dung thiệt thà
Đòi con nước nhỏ, đòi quê hương bao la
Đòi sống rất người, đòi chết như bông hoa

Đòi vui với buồn, đòi ánh sao trong hồn
Đòi đi đòi đứng, đòi xác thân
Đòi mơ với mộng, đòi vươn trên trời rộng
Người ơi đòi quyền của tình thương

Mm…mm….mm…mm…mm…mm…

Triệu người đang ngóng bình minh trở lại để cùng ngậm ngùi hàn gắn bao nỗi lầm than


Một Ngày Trong Thành Phố

download
Nhạc và lời: Phan Văn Hưng – Nam Dao

Một ngày đi lang thang khắp trong thành phố này mà lòng tôi bỗng thắt lại
Cuộc đời chung quanh đây muôn người rảo bước vội bận rộn đeo vòng khổ ai
Dòng sông vẫn cuốn những rác rưởi nổi trôi lềnh bềnh tựa kiếp làm người vẫn lênh đênh
Dòng xe nước lũ lấn tới trong bụi khói nồng nàn chảy xiết miệt mài tới vô định

Thành phố của tôi đó
Đời sống của mình đó
Ngàn nỗi xót thương

Bà cụ đứng bán nước tóc sương bạc phơ đầu trọn đời biết mỗi ưu sầu
Người ngồi chơi cờ tướng cãi vã như mạng sống mình, ăn thua mỗi nước cờ binh
Người phu hốc hác cong lưng múc từng chiếc gầu nhỏ, mồ hôi cùng nhựa đổ trên đường
Nhà kia cứ cháy, tiếng thét với thịt da bập bùng, người đứng chật đường, đi coi tuồng

Thành phố của tôi đó
Đời sống của mình đó
Ngàn nỗi xót thương

Nhiều khi muốn thốt những tiếng thở than
Nhiều khi muốn ước những câu bình an
Ngày nào dân tôi sẽ nắm vận mạng
Cuộc đời đáng sống, đáng yêu và tin
Một ngày mai sẽ về

Điệu nhạc trong quán nước khóc rên tình dang dở, người mù lắng nghe gật gù
Cửa chùa sao vắng ngắt, có ai mặc áo vàng thập thò láo liên nhìn sang
Học sinh ngoan ngoãn ê a muôn bài văn nhường nhịn, nhường cho bọn người chủ đời mình
Nhà xây vá víu, những tấm tôn rỉ sét nhặt nhạnh để che đời người ôi mong manh

Thành phố của tôi đó
Đời sống của mình đó
Ngàn nỗi xót thương

Dập dìu trên phố lớn, đám cô cậu xinh diện, tiền rừng tung theo bạc biển
Phập phồng nơi công viên mấy trăm chị em ngồi, chờ chồng mua chuyện tương lai
Vẳng xa trong ngõ có tiếng ai mở to truyền hình, chuyện phim Đại Hàn ôi mê say
Bà kia nói lớn, đất nước ta thật sướng rồi mà, chẳng như ngày nào độn bo bo

Thành phố của tôi đó
Đời sống của mình đó
Ngàn nỗi xót thương

Nhiều khi muốn thốt những tiếng thở than
Nhiều khi muốn ước những câu bình an
Ngày nào dân tôi sẽ nắm vận mạng
Cuộc đời đáng sống, đáng yêu và tin
Một ngày mai sẽ về

Những Đứa Bé

photo (4)
download
Nhạc và lời: Phan Văn Hưng – Nam Dao

Những đứa bé không chiếu chăn
Nằm lây lất giữa hè phố
Nằm chui rúc nơi những xó
Tối tăm rác rưởi

Những đứa bé trong quán bia
Em đón khách nơi phồn hoa
Em có khóc cho tuổi thơ
Trôi xa

Những đứa bé đạp máy may
Giữa đêm vắng trong nhà máy
Người ngủ yên tiếng gà gáy có hay
Em mệt nhoài

Những đứa bé trông rất lanh
Chìa thuốc lá hay xổ số
Người đi đông trên hè phố
Ơ thờ

Một ngày về trên quê hương
Tôi muốn nấc lên đau thương
Tôi muốn khóc cho tủi hờn
Tôi muốn ôm em vào lòng
Từng cuộc đời trôi qua đây
Tôi muốn hát em lời này
Lời vô nghĩa cho từng kiếp đọa đày

Những đứa bé không cánh tay
Những đôi mắt không còn thấy
Đời em giam trong ngỡ tối
Hắt hiu lụt lội

Những đứa bé đi bán rong
Đạp xe mướn hay lượm rác
Đi gánh nước hay đổ đất
Nuôi em

Những đứa bé thân xác xơ
Tuổi mười lăm như vừa tám
Mặt lem luốc da xạm nắng
Đói run cầm cập

Những đứa bé trông rất hung
Tụ từng nhóm năm bảy đứa
Người đi qua em nguyền rủa
Tục tằn

Một ngày về trên quê hương
Tôi muốn nấc lên đau thương
Tôi muốn khóc cho tủi hờn
Tôi muốn ôm em vào lòng
Từng cuộc đời trôi qua đây
Tôi muốn hát em lời này
Lời vô nghĩa cho từng kiếp đọa đày

Vọng Nam Quan

ainamquan
download
Nhạc và lời:  Phan Văn Hưng & Nam Dao

Ải Nam Quan ơi ta đã mất tên em
Như một phần hồn tự nghìn năm
Lòng ta đau như ai đem dao
Xé nát da non cứa trên thịt gan

Rừng chiều nay trong cơn gió bấc thê lương
Như trăn trở một giòng sử đắng
Hằn trên mỗi vách đá trơ sương
Tiếng thét oai phong của thời liệt anh

Gió hú vào hồn
Cho ta hận buồn
Sương rơi nghìn trùng
Giá buốt mịt mùng

Lời Phi Khanh sao vẫn thoảng thốt đâu đây
Suối vẫn cuộn chảy từng nhịp máu
Ai bây giờ là kẻ tội đồ hiến dâng người

Ai đem hình hài
Giang sơn đọa đày
Cho thân lìa cành
Cho cây lìa đất
Cho ta lìa cội
Như sông bỏ nguồn
Ta nghe tủi nhục dâng vào lòng

Từ nghìn xưa qua bao nhiêu giấc phong ba
Em kiêu hùng trơ gan tuế nguyệt
Gọi tên nhau rừng chiều hôm nay ngập nỗi tiếc thương

Đừng Sợ Nữa

download
Nhạc và lời: Phan Văn Hưng

Đừng sợ nữa bóng đêm đe doạ
Đừng sợ nữa bóng đêm man rợ
Đừng sợ những mánh mung sa đoạ vì ngày sắp đến toả ánh bao la
Đừng sợ nữa bóng ma chập chờn
Đừng sợ nữa hão danh không còn
Đừng sợ những tháp son không hồn của thời bạo chúa ngồi tiếc ngai vàng

Đừng sợ nữa hỡi ai ngay thật
Đừng quỳ gối trước tim súc vật
Đừng lùi bước hãy tung sức bật vì sao đang tâm luồn cúi quay mặt
Đừng quằn lưng trước ngôi đê tiện
Đừng cầu xin những ơn thuốc phiện
Đừng lặng lẽ cắn môi an phận mặc cho ai kia bòn vét muôn dân

Gió gào lên những xóm nghèo
Nghe gió nơi muôn người
Gió vùng lên những cánh diều
Nghe gió trong muôn loài

Đừng sợ nữa những con bướm ma
Đừng cho nghi ngại trói trên hồn ta
Đừng buộc chân với những đắn do lê muôn xích xiềng của thời hôm qua
Đừng sợ nữa khi ta có ta
Vòng nay nối rộng khắp thôn cùng ngõ
Đừng sợ nữa khi ta sóng dâng cho nước vỡ bờ

Đừng sợ nữa hỡi ai phẫn nộ
Đừng ngậm im kéo thân trâu ngựa
Đừng làm béo những con sâu bọ để quầng đôi mắt gậm nhấm âu lo
Đừng hoài nghi trái tim dân tộc
Đừng luỵ thân miếng cơm ô nhục
Đừng lạy van cúi xin khuất phục vì càng nuôi lớn ngày tháng bạo ngược